Miên man

Có một hôm, tôi ngồi bên góc phố nhỏ. Nghe tiếng mưa xưa lặng thầm miên man. Nhìn đất trời u ám một màu mà lòng tôi lại chìm hẳn xuống. U ám một màu.

Một hôm khác, tôi lại về nơi phố cũ. Con đường quen thuộc chờ đón tiếng chân đưa. Tự hỏi người năm ấy liệu đã về chưa. Mà sao đường ngập lá thu vàng úa.

Rồi một chiều, tôi bước qua căn gác trống. Vẳng nghe tiếng đàn du dương, như hòa nhịp tiếng lòng ai. Tiếng hát ngân cao mang nỗi niềm riêng âm thầm thỏ thẻ.

Một chiều qua, và ta đã lạc bước chân người.

Những ngày cuối năm

Tờ lịch chỉ còn vài ngày nữa trôi đi, nhìn phố phường chuẩn bị đón giáng sinh, nhìn những dòng xe tấp nập đi về trên những con phố. Một Sài Gòn, vẫn ồn ào và vội vã.

Những hình ảnh chợt xuất hiện kéo người ra khỏi thứ suy nghĩ hàng ngày, thay bằng dòng tưởng niệm về một năm đã và đang trôi qua.

Continue reading “Những ngày cuối năm”

Hai lăm tuổi, có gì đặc biệt?

“Phần lớn mọi người đã chết ở tuổi 25, chỉ có điểu đến 75 tuổi mới chôn mà thôi”(Most people die at 25 and aren’t buried until they’re 75) ―Benjamin Franklin

Tuổi hai lăm có gì đặc biệt? Với mỗi người sẽ có cách nhìn nhận độ tuổi này một cách khác nhau. Còn với bản thân, đây là một cột mốc đáng giá để

Continue reading “Hai lăm tuổi, có gì đặc biệt?”